Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2020

Bỏ việc văn phòng đi bán thịt lợn

Đọc bài viết về những khó khăn của Vietnam Airlines trong việc 40% máy bay "đắp chiếu" cùng 20.000 lao động bị ảnh hưởng, đặc biệt hơn là xem được video khách sạn Hà Nội hỗ trợ nhân viên 1,5 triệu đồng/ tháng , tôi thấy rất đồng cảm với các bạn. Và hơn bao giờ hết, tôi muốn gửi bài viết này đến những ai đang suy sụp vì virus corona nhằm "xốc" lại tinh thần, để tránh những suy nghĩ bi quan, tiêu cực mà gây ảnh hưởng đến sức khỏe. Nhưng trước hết, hãy nghe câu chuyện của tôi.

Ba tôi từ Bắc vào Nam, yêu và cưới mẹ tôi được 16 năm thì mẹ tôi mắc căn bệnh ung thư đại tràng. Mẹ mất khi tôi 18 tuổi, bỏ lại ba cha con tôi tự nương tựa vào nhau mà sống. Thuở nhỏ, anh em tôi trải qua tuổi thơ không có thời gian bên cha mẹ. Cả hai người đều đi làm công nhân từ sáng sớm đến tối muộn mới về. Ăn cơm xong, ba mẹ đều chỉ nghĩ đến việc làm việc nhà rồi đi ngủ, mai đi làm tiếp. Thời gian đâu ra mà tâm sự hay kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện cổ tích trước khi đi ngủ như trong phim. Có lẽ khoảng thời gian hạnh phúc nhất của ba mẹ tôi là lúc chưa sinh ra đứa con đầu lòng.

Cuộc sống ngày càng khó khăn hơn, và thời gian ba dành cho hai anh em tôi cũng ít hơn sau khi mẹ mất. Ông nhất quyết không lấy vợ mới, và cũng chẳng để ý một ai mặc dù có rất nhiều lời giới thiệu. Suốt ngày cứ cặm cụi đi làm, kể cả ngày chủ nhật để kiếm tiền nuôi anh em tôi ăn học. Cũng từ đó, tôi suốt ngày ôm cái máy tính, ngồi lập trình, còn em tôi muốn học gì thì học, muốn chơi gì thì chơi. Như một truyền thống gia đình, chúng tôi ít tiếp xúc và trao đổi về những khó khăn mà mình gặp phải. Thay vào đó, mỗi người chìm trong một suy tư của riêng bản thân.

Tôi lập gia đình sớm. Năm 22 tuổi, chúng tôi sinh đứa con gái đầu lòng. Tôi chợt nhận ra, mình thật sự làm cha khi con biết cười và mừng rỡ mỗi khi ba nó đi làm về. Có lẽ, vì tuổi thơ thiếu thốn tình cảm gia đình mà từ khi làm cha, tôi càng muốn dành nhiều thời gian bên vợ con mình hơn. Tôi bắt đầu chán ghét cảnh phải đi làm công ty, chán cảnh tăng ca, phấn đấu để lên làm nhân viên cấp cao, mặc dù trước đó, tôi kỳ vọng rất nhiều về "quyền cao chức trọng" trong tổ chức. Thay vào đó, tôi muốn dành nhiều thời gian với gia đình hơn.

Cũng vì chán nản với việc phải đi làm công ty, tôi bắt đầu nhảy việc, trung bình 6 tháng/ lần. Tôi làm đủ mọi nghề, từ một buôn bán mỹ phẩm, lang thang khắp đất Sài Gòn để bán từng cây son; hay kiểm hàng trong một công ty mây tre đan; cho đến làm công nhân lắp đế máy giặt 14 tiếng/ ngày trong nhà máy, thậm chí là một thông dịch viên xưởng trong công ty thuộc da bò gia công xuất khẩu. Tất cả mọi thứ tôi làm, cốt là để học hỏi, mỗi thứ một chút để sau này tự mình ra làm chủ.

Bước ngoặc của tôi là khi hai vợ chồng quyết định từ bỏ công ty một cách thật sự để cùng nhau ra mở... quán ốc. Lúc đó, việc đi làm mỗi ngày 8 tiếng với áo sơ mi đóng thùng, và vốn kiến thức tiếng Anh tự học đã đạt đến "cảnh giới" ... mở miệng ngoại ngữ, với một vị trí cũng gọi là đáng nể khi trong tay kiểm soát công việc của mười mấy anh em công nhân, thật sự đã không còn ý nghĩa với tôi nữa, và tôi cảm thấy ngán đến tận cổ.

Từ việc làm công ăn lương hàng tháng yên ổn, tôi bỏ một số vốn bằng với 4-5 tháng lương để mở quán ốc. Lúc đó, tôi cũng rất sợ, nhưng lại tự nhủ "cứ làm đã, cùng lắm thì quay lại công ty". Ấy vậy mà vợ chồng tôi cũng trụ được hơn một năm trời. Không phải bị áp lực từ cấp trên, không phiền não vì cấp dưới, tự mình làm chủ cuộc sống của mình, vừa được ở nhà với vợ con, vừa bán quán kiếm tiền, lại có nhà để ở, hoàn toàn không bị lỗ. Những lo lắng vẩn vơ trước khi bắt tay vào làm khiến con người ta e sợ, nhưng đến khi làm rồi mới biết "có sao đâu"!

Đó là dự án khởi nghiệp đầu tiên của hai vợ chồng. Đến khi chúng tôi quyết định sinh đứa thứ hai thì bắt đầu từ bỏ quán ốc, bởi đặc thù công việc này là làm khuya quá, không tốt cho việc bầu bì. Tôi quyết định đi bán thịt heo. Lúc này, tôi vấp phải phản ứng dữ dội của ba. "Ăn học cho đã ra, bây giờ ngồi đầu đường xó chợ bán thịt heo!", ba cảm thấy nhục nhã và xấu hổ vì tôi. Thực ra, ba không bao giờ tin rằng, lúc ấy, một tuần bán thịt heo, tôi kiếm được số tiền bằng với một tháng đi làm thông dịch viên tiếng Anh.

Cũng trong khoảng thời gian này, tôi bắt đầu làm quen với chứng khoán bằng số tiền rút ra từ sổ bảo hiểm. Tuy khoản đầu tư này mang lại cho tôi giá trị sinh lời 80% trong vòng một năm (cũng tạm gọi là thành công lớn thời điểm đó), nhưng thứ tôi học hỏi được từ nó có giá trị đáng giá gấp trăm lần. Tôi đầu tư theo trường phái giá trị, nên thường xuyên nghiên cứu lĩnh vực hoạt động của các doanh nghiệp mà mình đổ tiền vào, bên cạnh đó cũng đọc rất nhiều về những phong cách lãnh đạo của các vị phiên dịch doanh nhân. Tôi cảm thấy kính nể họ, khao khát muốn được như họ và trên hết, lúc nào cũng hình dung ra một bức ảnh chụp chung với họ trong một sự kiện của những vị doanh nhân nổi tiếng.

Tôi đăng ký học Quản trị kinh doanh - hệ đào tạo từ xa, có lẽ để chứng minh bản thân mình không phải kẻ "đầu đường xó chợ" như ba nghĩ. Nhiều lúc, rãnh rỗi, tôi tự mình tưởng tượng ra một anh chàng đeo chiếc tạp dề lấm lem, trên đầu đội cái nón tốt nghiệp và tươi cười trước ống kính với cái bằng đại học Quản trị kinh doanh. Nghĩ đến thôi mà cũng đã thấy nực cười. Tuy nhiên, tôi chợt nhận ra bản thân mình không giống với những người bán thịt heo ở chợ. Tôi cảm giác được mình giống như "hoa trong đá", "một chú đại bàng nằm trong ổ gà". Không biết, tự bao giờ, trong tôi có một khao khát cực kỳ mãnh liệt. Tôi muốn làm cái gì đó lớn hơn, phục vụ cộng đồng nhiều hơn, và muốn tự mình xây dựng một tổ chức mà nơi đó, con người ta đi làm bằng cả trái tim, nơi đó không có sự đố kỵ, hoài nghi hay ganh ghét nhau.

Hơn một năm bán thịt heo, tôi bắt đầu bị đau lưng, vợ thì đang nằm ổ với đứa thứ hai nên không giúp gì được. Thêm vào đó, ngày ấy heo rẻ, không bán được, tôi bị cạnh tranh bởi những người trải bạt dọc đường bán 100 ngàn/ 3kg thịt. Rồi, tôi lại bỏ nghề bán thịt heo và nộp hồ sơ vào làm cho một công ty con của một tập đoàn bất động sản. Tôi quý tổ chức này bởi văn hóa doanh nghiệp của họ, cách họ đối đãi với nhân viên cũng như khách hàng...

Tuy nhiên, "ở trong chăn mới biết chăn có rận". Sau khi bán xong cho họ, chúng tôi phải đợi hơn tháng trời mới có hoa hồng. Lúc đó, chi phí đâu ra nữa để chúng tôi hoạt động. Trong khi, quy định công ty đặt ra là "3 tháng không bán hàng thì mời nghỉ việc". Đã vậy, phòng kế toán lại còn tìm cách "bòn rút" hoa hồng của chúng tôi dựa vào "thuế thu nhập cá nhân". Nếu ngày đó, tôi không phân tích được cách tính của họ là sai, có lẽ các anh em khác sẽ mất khối tiền.

Bất mãn với những gì mình đã nghe được, đọc được từ truyền thông không phải sự thật. Tôi bắt đầu nghiên cứu bán hàng online. Ban đầu vay mượn chị họ tôi một ít để nhập hàng. Cảm thấy làm được rồi, tôi bắt đầu mờ dần với công việc đi làm bất động sản. Tuy nhiên, lúc này, số vốn kinh doanh online của tôi hoàn toàn là đi mượn. Chính xác là chúng tôi gây dựng shop từ hai bàn tay trắng.

Việc bán online cũng chỉ đủ ăn cho gia đình chứ không có dư, vậy thì biết đến bao giờ mới trả được nợ? Trong khi, đi làm bất động sản, chi phí "cơm đường cháo chợ" rất lớn, mà rủi ro thì khá cao nếu không bán được hàng. Tôi nộp hồ sơ vào làm thêm cho một bách hóa gần nhà, cốt là để lấy tiền lương bù đắp vào chi phí sinh hoạt. Còn cái shop vẫn để vợ tôi ở nhà bán, dư ra thì lại cuộn vào vốn để tăng dần quy mô lên và trả nợ. Tất nhiên, lúc này cũng lại vấp phải phản đối của ba khi đứa con trai của ông hết bán thịt heo rồi lại đi... bán cá.

Tôi làm ở bách hóa được 4 tháng thì shop tự gồng gánh được chi phí gia đình và bắt đầu sinh lời. Tôi quyết định bỏ việc để tập trung cho shop. Tết vừa rồi, chúng tôi đã trả xong gần hết nợ. Chỉ còn lại một ít, hỏi trả nhưng người ta chưa dùng đến nên cho chúng tôi mượn làm tiếp. Tôi dự tính sang năm nay, mình sẽ bắt đầu xây dựng hệ thống nhân viên làm việc từ xa và áp dụng mô hình RESPECT vào việc quản trị. Về mảng marketing, tôi dự tính sẽ PR trên các mặt báo. Khâu vận chuyển thì đẩy qua hệ thống kho hàng từ xa...

Có nên bỏ việc lương 10 triệu đồng về quê lập nghiệp? Bỏ việc văn phòng đi bán thịt heo

Tuy nhiên, điều quan trọng với tôi lúc này là thời gian gia đình bên nhau. Tôi có nhiều thời gian chơi với các con hơn. Còn về công việc, tôi có thể tự mình viết content cho website để tự làm SEO, không phải thuê ngoài. Và càng viết, tôi càng cảm nhận được cuộc sống vì chủ để của tôi lúc này là cách nuôi dạy con cái. Tôi thấy sao mà ánh bình minh đẹp đến thế, sao mà những cánh diều lững thững bay vào mỗi chiều lại thanh bình đến thế.

Chúng ta sinh ra đã là hai bàn tay trắng, chết đi cũng chỉ là trắng tay. Sống trên đời là phải biết phấn đấu. Nhưng không vì thế mà quên đi những giá trị xung quanh, những thứ mà có tiền cũng không bao giờ mua được.Nhưng rồi, corona xuất hiện và chúng tôi ngồi chơi từ Tết đến giờ, không phải vì không bán được hàng mà là không có hàng để bán. Doanh thu không có, chúng tôi phải rút tiền vốn ra bù đắp vào chi phí sinh hoạt gia đình. Mọi kế hoạch kinh doanh hoạt động đều phải tạm gác lại hoặc lùi thời gian. Nếu tình trạng này kéo dài, tôi e rằng chúng tôi sẽ quay lại vạch xuất phát sau hai năm gồng gánh mở shop.

Nếu không chịu nổi những gì đã trải qua, có lẽ giờ đây tôi đã là một anh công nhân bình thường như bao người khác, sáng đi làm, tối muộn mới về, thời gian cho con cái chắc cũng tầm một tiếng đồng hồ rồi đi ngủ. Sẽ chẳng thể nào ngẩng mặt lên nhìn ánh bình minh buổi sáng, chẳng thể nào thả diều cùng con vào mỗi chiều và chẳng thể nào học hỏi hay suy nghĩ cho những ý tưởng kinh doanh của mình.

Hãy thử nghĩ về quá khứ, bạn đã gặp những khó khăn gì và đã tự mình vượt qua thế nào? Bạn có thấy những khó khăn ngày ấy đối với bây giờ rất nhỏ bé không? Ấy vậy mà tại thời điểm đó bạn gần như suy sụp tinh thần vì chúng. Cơn bão virus corona cũng vậy. Đến một lúc nào đó, khi nhìn lại những tháng ngày này, bạn sẽ thấy vấn đề thật nhỏ bé. Bản thân tôi cũng giống như các bạn bây giờ, cũng sợ phải quay lại từ nơi bắt đầu lắm chứ. Thế nên, bài viết này được kể lại nhằm giúp bạn và tôi cùng nhau vượt qua. Hãy sống chậm lại, dừng một chút để ngắm những cánh hoa bên đường, để nghe tiếng chim ríu rít trong những rặng cây và dành thời gian bên những người mà mình yêu thương nhất trong cuộc đời.

Chia sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến tại đây .

Hoàng Lâm

Đề xuất cho học sinh, sinh viên TP HCM nghỉ hết tháng 3

Chiều 29/2, tại cuộc họp Ban chỉ đạo phòng chống dịch Covid-19 của TP HCM, PGS Huỳnh Thành Đạt cho rằng, môi trường học đường và ký túc xá sinh viên rất dễ lây lan dịch bệnh do tập trung đông người. "Sinh viên đến từ nhiều địa phương khác nhau nên việc kiểm soát dịch bệnh rất phức tạp", ông Đạt nói.

TP HCM hiện có hơn 600.000 sinh viên cao đẳng, đại học và hơn 1,7 triệu học sinh các cấp từ mầm non, tiểu học đến THPT. Riêng khối Đại học Quốc gia TP HCM có hơn 70.000 sinh viên, trong đó 50 người Trung Quốc và hơn 1.000 người Hàn Quốc. Đại học Quốc gia TP HCM đang có một khu ký túc xá với 40.000 chỗ ở tại quận Thủ Đức. "Trường sẵn sàng phiên dịch phối hợp nếu thành phố muốn trưng dụng cơ sở vật chất phục vụ phòng chống dịch khi tình hình diễn biến phức tạp", ông Đạt nói.

Ông Huỳnh Thành Đạt, Giám đốc Đại học Quốc gia TP HCM. Ảnh: Mạnh Tùng.

Ông Huỳnh Thành Đạt, Giám đốc Đại học Quốc gia TP HCM. Ảnh: Mạnh Tùng.

Đáp lời ông Đạt, Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong cho biết, việc cho học sinh được nghỉ học hết tháng 3 luôn là quan điểm của lãnh đạo thành phố. Nhưng trước động thái Bộ Giáo dục và Đào tạo vừa công bố các khung thời gian kết thúc năm học, thi THPT quốc gia, thành phố phải tính toán lại để kịp chương trình. Đây là lý do sáng nay thành phố quyết định cho học sinh lớp 12 chỉ nghỉ đến hết ngày 8/3 .

"Muốn cho lớp 12 nghỉ hết tháng 3 cũng không có thời gian để học bù nữa. Muốn nghỉ, Bộ Giáo dục và Đào tạo phải lùi thời gian thi THPT quốc gia", ông Phong nói và cho hay sẽ làm việc với Đảng uỷ khối Đại học cao đẳng TP HCM để thống nhất phương án cho sinh viên nghỉ hết tháng 3 như đề xuất của PGS Huỳnh Thành Đạt.

Trước đó, Bộ Giáo dục và Đào tạo kiến nghị Chủ tịch UBND các tỉnh, thành cho học sinh mầm non, tiểu học, THCS nghỉ thêm; học sinh THPT và học viên giáo dục thường xuyên đi học từ 2/3. Kế hoạch dạy học phải đảm bảo thời gian kết thúc năm học trước ngày 30/6.

Đến sáng nay TP HCM cho học sinh lớp 12 (kể cả giáo dục phổ thông và giáo dục thường xuyên) nghỉ học đến hết ngày 8/3; học sinh mầm non và phổ thông từ lớp 1-11, các trung tâm ngoại ngữ, tin học, dạy thêm, kỹ năng sống nghỉ hết ngày 15/3. Học sinh, sinh viên, học viên khối giáo dục nghề nghiệp nghỉ hết tháng 3.

Số ca nhiễm mới nCoV ở Hàn Quốc gần gấp đôi Trung Quốc

Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hàn Quốc (KCDC) chiều nay cho biết họ ghi nhận thêm 219 ca nhiễm nCoV, sau khi thông báo 594 ca mới dương tính với virus vào sáng nay. Như vậy, số ca nhiễm mới nCoV ở Hàn Quốc tăng 813 người chỉ trong một ngày, nâng tổng số người nhiễm lên 3.150.

Đây là mức tăng mạnh nhất tại Hàn Quốc kể từ khi dịch Covid-19 bùng phát ở nước này, vượt xa mức tăng 427 ca nhiễm mới được Trung Quốc báo cáo hôm nay.

Các nhân viên khử trùng một ga tàu điện ngầm ở Seoul, Hàn Quốc hôm 28/2 nhằm ngăn nCoV lây lan. Ảnh: AFP.

Các nhân viên khử trùng một ga tàu điện ngầm ở Seoul, Hàn Quốc hôm 28/2 nhằm ngăn nCoV lây lan. Ảnh: AFP.

Số ca tử vong vì nCoV ở Hàn Quốc hiện là 17 người, 10 người đangtrong tình trạng nặng. Trong 813 ca nhiễm mới nCoV hôm nay, 657 người ở thành phố Daegu, tâm dịch Covid-19 tại Hàn Quốc và 79 trường hợp ở tỉnh Bắc Gyeongsang lân cận. Tổng số ca nhiễm tại Daegu và Bắc Gyeongsang tới nay lần lượt là 2.236 và 488.

Các địa phương khác của Hàn Quốc cũng xác định thêm một số ca nhiễm mới. Thủ đô Seoul báo cáo thêm 15 trường hợp nhiễm nCoV, nâng tổng số ca nhiễm lên 77. Busan, thành phố lớn thứ hai Hàn Quốc, cũng ghi nhận 15 ca nhiễm mới, nâng tổng số bệnh nhân lên 80. Các tỉnh Gyeonggi và Nam Gyeongsang đều ghi nhận thêm 10 trường hợp.

Hàn Quốc ghi nhận ca nhiễm nCoV đầu tiên vào ngày 20/1. Tình hình sau đó không quá nghiêm trọng, cho đến phiên dịch hôm 18/2, khi một nữ tín đồ 61 tuổi của giáo phái Tân Thiên Địa ở Daegu được xác nhận dương tính với nCoV. Số ca nhiễm những ngày tiếp theo tăng vọt, đôi khi gấp đôi hoặc gấp ba chỉ trong một ngày, biến Hàn Quốc thành ổ dịch lớn thứ hai thế giới sau Trung Quốc đại lục.

Nhằm ngăn chặn virus lây lan, giới chức y tế Hàn Quốc tiếp tục kêu gọi người dân giữ khoảng cách với người khác và tránh tụ tập đông người, như những buổi lễ tôn giáo hoặc biểu tình vào cuối tuần. Hơn 70 quốc gia đã hạn chế nhập cảnh đối với du khách từ Hàn Quốc bằng các lệnh cấm hoặc kiểm dịch chặt chẽ hơn do lo ngại dịch bệnh.

Ngọc Ánh (Theo Yonhap/ AFP )

Con trai 10 tuổi không muốn sống cùng tôi nữa

Sau ly hôn phải nhờ người tác động mạnh thì anh mới để yên cho tôi nuôi hai con. Các con là niềm vui và động lực sống cho tôi suốt thời gian khó khăn vừa qua. Tôi làm chủ một cơ sở kinh doanh nhỏ, đời sống của mẹ con tôi khá tốt. Tôi có nhiều thời gian bên con, chăm lo cho con từ miếng ăn giấc ngủ, chuyện học hành của con tôi cũng theo sát, đôi lúc có phần khắt khe.

Về chồng cũ, trước đây anh làm ăn xa nên chuyện nhà cửa, con cái, công việc buôn bán đều mình tôi trông nom, sau khi thất bại anh về ở hẳn nhà, mọi chuyện vẫn do tôi gánh vác. Anh sống ỷ lại vào tài sản của gia đình nên có phần dạy con tự mãn mà không có sự cố gắng. Từ khi ly hôn, mỗi cuối tuần tôi đều tạo điều kiện cho các con được gặp ba. Anh rất thương con, đưa đón con đều đặn vào cuối tuần. Chúng tôi chia tay gần một năm rồi. Tuần vừa qua bọn trẻ được nghỉ học, thấy con buồn nên tôi chủ động soạn đồ cho con đi theo ba một vài ngày. Lúc đầu bé lớn khóc không muốn đi, tôi động viên các con đi đi, khi nào muốn về thì nói ba đưa về. Chồng cũ đã thuê nhà sống với người khác nên đưa các con về nhà nội, bà nội sống chung với gia đình chú út và một bé trai con của người chị thứ hai cũng có hoàn cảnh giống tôi.

Tôi được biết các con về sống rất vui vẻ thoải mái, được xem tivi và chơi game suốt. Ba ngày sau tôi có ý định đón con về, bé nhỏ thì bình thường, bé lớn khóc và không muốn về. Tôi nén nỗi nhớ con để các bé ở chơi thêm vì có thông báo được nghỉ thêm tuần nữa. Đến nay đã một tuần, chồng cũ nói bé lớn không muốn về, muốn sống với nội. Tôi gọi điện thoại tâm sự với con trai lớn và bé cũng xác nhận như vậy, con muốn ở với nội rồi đi học và chỉ về với mẹ cuối tuần. Tôi nghe lòng mình chới với, bao nhiêu hy vọng và niềm tin trong cuộc sống tắt lịm. Trước giờ tôi chỉ sống vì chồng con, không tụ tập bạn bè, không giao tiếp nhiều bên ngoài xã hội. Nay đã ly dị chồng, đứa con tôi thương yêu chăm sóc 10 năm nay lại nói những điều này làm tôi như chết lặng.

Chồng cũ muốn nuôi bé lớn và anh quyết tâm lắm, muốn con năm sau lên thành phố học và định hướng cho con đi học nước ngoài. Tôi cũng muốn tốt cho con, dự định khi con xong lớp 9 sẽ theo hướng của anh, giờ phiên dịch thì không. Hiện tại con vẫn nhỏ, hai anh em luôn yêu thương nhau, nếu mỗi người một nơi chắc bé nhỏ sẽ buồn lắm. Bé lớn học giỏi nhưng rất ham chơi, nếu không nghiêm khắc bé sẽ không có ý thức học, chỉ lo chơi thôi. Chồng cũ tôi chỉ sống cho bản thân, ít khi quan tâm con cái, lối sống không lành mạnh, tôi rất sợ ảnh hưởng đến nhận thức của con sau này.

Lòng tôi rối bời, có phải vì quá khắt khe với con nên khi sống trong môi trường thoải mái hơn con lại muốn xa mẹ? Lúc tôi muốn giành con tới cùng, lúc lại muốn giao luôn cả bé nhỏ cho con có anh có em. Tôi thực sự không biết mình phải sống như thế nào nữa. Mọi người có ai như hoàn cảnh của tôi không, làm ơn cho tôi lời khuyên.

Ngọc

Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.

Thanh Uyên: 'Vợ chồng tôi hạnh phúc dù không sinh con'

Chung Vũ Thanh Uyên sinh năm 1976, là gương mặt quen thuộc của sàn diễn thập niên 1990. Cô từng đoạt giải Á hậu cuộc thi Hoa hậu Áo dài năm 1995 (Đàm Lưu Ly đăng quang). Sau đó, cô cùng Trương Ngọc Ánh, Trịnh Kim Chi, Minh Anh thành lập tứ ca Ngẫu nhiên - nhóm nhạc do cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đặt tên. Đầu thập niên 2000, cô rút khỏi làng giải trí, đi du học ngành tài chính - ngân hàng và lập nghiệp ở Hong Kong (Trung Quốc), Singapore. Năm 2019, cô về nước, sống cùng chồng - một doanh nhân Singapore - tại TP HCM.

- Cuộc sống của chị ra sao sau một năm về nước?

Sắc vóc tuổi 44 của Á hậu Thanh Uyên. Ảnh: Quỳnh Nguyễn.

Sắc vóc tuổi 44 của Á hậu Thanh Uyên. Ảnh: Mina Chung.

- Tôi về nước sống vì chồng chuyển công tác sang Việt Nam. Ngày đầu, tôi lấy xe máy chạy một vòng thăm lại Sài Gòn. 18 năm rời quê nhà, khi trở về, tôi bỡ ngỡ trước nhiều thay đổi. Sáu tháng đầu, tôi khá hụt hẫng vì đột ngột bỏ công việc ngân hàng đang phát triển ở Singapore. Nhưng nhìn chung, tôi hài lòng với cuộc sống hiện tại: được ăn món Việt mỗi ngày, ở cạnh người chồng gắn bó suốt hơn 20 năm, cha mẹ vẫn khỏe mạnh. Tôi không mưu cầu gì hơn thế.

- Vợ chồng chị đồng hành thế nào hơn 20 năm qua?

- Trước khi gặp anh, tôi trải qua vài mối tình không thành, từng giam mình trong phòng vì những mộng mơ tan vỡ của tuổi trẻ. Chúng tôi quen nhau năm 1996, khi đó tôi hoạt động trong làng giải trí. Anh hơn tôi 15 tuổi. Lúc mới gặp, anh hỗ trợ tôi học tiếng Anh vì ngoại ngữ của tôi còn bập bõm. Hai năm sau, chúng tôi thành đôi rồi làm giấy đăng ký kết hôn ở Singapore. Có thời gian, tôi yêu xa khoảng 10 năm, vì tôi học ở Mỹ còn chồng làm việc tại Hong Kong.

Anh luôn giúp tôi học hỏi mỗi ngày. Với nhiều cặp vợ chồng khác, những câu chuyện hàng ngày họ trao đổi thường là nuôi dạy con cái. Chúng tôi không sinh con nên chủ đề trò chuyện đa phần về công việc. Anh tư vấn cho tôi những kiến thức còn yếu trong các dự án tài chính, quản lý nhân viên... Chúng tôi tranh luận theo kiểu "agree to disagree", tức chấp nhận khác biệt của đôi bên. Hôn nhân chúng tôi bền vững nhờ cách cả hai học tập từ chính bạn đời. Anh đóng góp đến 50% thành công trong sự nghiệp của tôi.

Vợ chồng Thanh Uyên đam mê các môn thể thao mang tính vận động .

Vợ chồng Thanh Uyên đam mê các môn thể thao phối hợp. Ảnh: Mina Chung.

- Vì sao anh chị không sinh con?

- Chúng tôi đồng thuận điều này từ khi cưới nhau. Lý do có thể là tôi không cảm nhận được bản thân có nhu cầu làm mẹ. Ngoài ra, tôi sinh ra trong một gia đình khó khăn, đông con, từng chứng kiến cha mẹ chật vật mưu sinh. Tôi tự nhủ nếu sau này thành đạt sẽ lo lại cho đấng sinh thành thay vì dốc sức nuôi dạy con, lặp lại bước đường của cha mẹ. Chồng tôi đồng tình và bảo sau này nếu cần sẽ xin con nuôi. Thỉnh thoảng, anh nói vui: "Nếu không sinh con, vợ chồng mình không cần phải làm thêm 18 năm để nuôi con".

- Vì sao thuở trước chị rời khỏi ngành giải trí?

- Tôi đi du học theo tâm nguyện của gia đình. Bố mẹ tôi dang dở giấc mơ học hành nên luôn dặn con cái phải tốt nghiệp đại học. Tôi mang theo một mơ ước đơn giản: giúp gia đình kiếm thật nhiều tiền. Sau thời gian học lập trình viên ở Mỹ, tôi chọn chuyển sang ngành tài chính ở Hong Kong, làm cho một ngân hàng toàn cầu của Mỹ. Làm ở đó sáu năm, tôi tiếp tục qua phiên dịch Singapore, cũng theo ngành quản lý tài chính.

Thanh Uyên (phải)

Thanh Uyên (phải, hàng giữa) bên các thành viên nhóm Ngẫu nhiên: Trịnh Kim Chi (trái, hàng giữa), Trương Ngọc Ánh (phải, hàng dưới), Hà Kiều Anh (trái, hàng dưới), Minh Anh (hàng trên). Ảnh: Mina Chung.

- Nhìn những đồng nghiệp một thời như Trương Ngọc Ánh, Trịnh Kim Chi... thành công trong nghệ thuật, chị thấy sao?

- Trong đời, ai cũng từng đứng trước ngã ba đường buộc phải lựa chọn. Nhiều lúc nhìn lại, tôi tự hỏi, nếu không rời tứ ca Ngẫu nhiên, cuộc đời mình sẽ ra sao. Thỉnh thoảng, tôi vẫn so sánh bản thân với Trương Ngọc Ánh, Trịnh Kim Chi... Rồi tôi nhận ra, hướng đi hiện tại vẫn phù hợp với đam mê của mình nhất. Tôi chưa bao giờ nghĩ làm nghệ thuật là một điều gì đó lâu dài, chỉ là sở thích tạm thời. Lúc đó, gia đình còn chật vật, tôi đi diễn chủ yếu để giúp bố mẹ. Ngay cả chuyện rời khỏi nhóm hát, tôi cũng đã dự định từ đầu. Quan trọng hơn, tôi nghĩ mình không có năng khiếu nghệ thuật, mọi thứ chỉ là duyên số đưa đẩy. Tôi nhớ có lần, quay MV, khi camera lấy cận mặt tôi, đạo diễn phải tăng thêm hiệu ứng hậu kỳ để tạo cảm xúc hơn vì diễn xuất của tôi khá "đơ".

Sau khi tôi đi, Ngô Thanh Vân vào thay, nhóm cũng đi hát một thời gian mới tan rã. Tôi mừng vì giờ ai cũng thành đạt, viên mãn. Tôi vẫn giữ liên lạc với các thành viên cũ. Ở Singapore, tôi và cựu người mẫu Minh Anh giữ tình bạn thân suốt chục năm qua.

MV Baby one more time - nhóm Ngẫu nhiên
 
 
MV "Baby one more time" - nhóm Ngẫu nhiên

MV "Baby one more time" (lời Việt: Quốc Bảo) - nhóm Ngẫu nhiên. Video: Youtube.

- Chị còn dự định gì ấp ủ trong tương lai?

- Gần đây, tôi làm đại sứ cho một tổ chức phi chính phủ tại Việt Nam, chuyên tư vấn kiến thức quản lý tài chính cho phái nữ theo kế hoạch dài hạn: 5 năm, 10 năm... Ở tuổi ngoài 40, tôi muốn tận dụng điều đã học vào những dự án mang tính cộng đồng.

Tôi còn có tình yêu lớn với vật nuôi. Ở nhà, vợ chồng tôi nuôi một chú chó, cưng như con mình vậy. Thời gian rảnh, tôi và một số tình nguyện viên ở Việt Nam đi cứu chó, mèo bị bạo hành. Nghe thú nuôi nào sắp bị bỏ rơi, chúng tôi tìm đến, thương lượng với chủ nhà, sau đó kiếm người nuôi dưỡng. Về lâu dài, tôi muốn lập một hội, nhóm chuyên giải cứu vật nuôi.

Mai Nhật

Qatar ghi nhận ca nhiễm nCoV đầu tiên

Bộ Y tế Qatar cho biết bệnh nhân là một người đàn ông 36 tuổi, vừa trở về từ Iran và hiện tình trạng sức khỏe ổn định. Sau tuyên bố từ Qatar, Arab Saudi giờ đây trở thành đất nước duy nhất ở Vùng Vịnh chưa ghi nhận trường hợp nào dương tính với nCoV.

Quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề nhất bởi dịch Covid-19 ở khu vực là Iran, với 43 trường hợp tử vong và gần 600 ca nhiễm bệnh. Phần lớn các ca nhiễm nCoV trong khu vực đều từng đến Iran hoặc tiếp xúc với những người đã ở Iran.

Nhân viên khử trùng tàu điện ngầm ở Tehran, Iran, hôm 26/2. Ảnh: AP.

Nhân viên khử trùng tàu điện ngầm ở Tehran, Iran, hôm 26/2. Ảnh: AP.

Các nước Vùng Vịnh đã có nhiều biện pháp kiểm dịch nhằm ngăn chặn nCoV lây lan. Bộ Ngoại giao Arab Saudi hôm 27/2 tuyên bố tạm dừng cấp thị thực cho người hành hương tới thánh địa Mecca trong bối cảnh dịch Covid-19 bùng phát. Kuwait cũng kêu gọi công dân tránh đi du lịch không cần thiết do lo ngại lây nhiễm nCoV.

Dịch Covid-19 phiên dịch đã xuất hiện tại 61 quốc gia, vùng lãnh thổ sau khi khởi phát ở Vũ Hán, Trung Quốc, tháng 12/2019, khiến hơn 85.000 người nhiễm và gần 3.000 người tử vong. WHO hôm qua tăng cảnh báo nguy cơ lây lan của Covid-19 từ "cao" lên mức cao nhất "rất cao", do sự gia tăng của các ca nhiễm và các nước bị ảnh hưởng "rất đáng lo ngại".

Tổng giám đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus trước đó cảnh báo tất cả các quốc gia đều phải chuẩn bị sẵn sàng cho các ca nhiễm nCoV đầu tiên. "Không một nước nào chủ quan rằng họ sẽ không có ca nhiễm bệnh. Đó có thể là sai lầm chết người. Virus này không có biên giới", Tedros khẳng định.

Ngọc Ánh (Theo Reuters )

TP HCM tính làm bệnh viện dã chiến gần Tân Sơn Nhất

Chiều 29/2, tại cuộc họp Ban chỉ đạo phòng chống dịch Covid-19 của TP HCM, Chủ tịch UBND Nguyễn Thành Phong đánh giá tình hình dịch bệnh đang diễn biến rất phức tạp, đặc biệt ở Hàn Quốc. Hiện, Việt Nam có 22.000 lao động sống ở nước này, trong đó 7.000 người quê các tỉnh phía Nam. Tuần tới, thành phố sẽ làm việc với các địa phương để nắm rõ khả năng tiếp nhận người Hàn Quốc về nước, từ đó có phương án hỗ trợ.

Ông Phong đề nghị Bộ Tư lệnh TP HCM phối hợp Quân khu 7, các đơn vị liên quan thành lập một bệnh viện dã chiến gần sân bay Tân Sơn Nhất để hỗ trợ đón người phiên dịch dân từ Hàn Quốc về. Tại đây, cán bộ y tế sẽ kiểm tra sức khoẻ cho người dân, trước khi họ về địa phương. Những người ở xa, hoàn cảnh khó khăn sẽ được hỗ trợ ăn trưa, vé xe về quê. "Thành phố sẵn sàng phối hợp với các tỉnh vì sự an toàn sức khoẻ cả cộng đồng phía Nam", ông nói.

Ngoài việc thực hiện kiểm tra y tế tại khu vực sân bay, ông Phong đề nghị cơ quan xuất nhập cảnh và hàng không chủ động nắm bắt thông tin, số lượng người trên mỗi chuyến bay trước khi hạ cánh. "Không thể để máy bay hạ cánh rồi mới tính toán kiểm tra, cách ly ra sao, gây ùn ứ", ông Phong nói.

Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong chủ trì cuộc họp chiều 29/2. Ảnh: Mạnh Tùng.

Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong chủ trì cuộc họp chiều 29/2. Ảnh: Mạnh Tùng.

Ban chỉ đạo phòng chống dịch Covid-19 tại TP HCM được yêu cầu thống kê số lượng giường bệnh tại khu cách ly tập trung của thành phố đặt tại Củ Chi, Nhà Bè, Cần Giờ để lên phương án khả năng tiếp nhận. Nếu sinh viên Đại học Quốc gia TP HCM tiếp tục nghỉ học kéo dài, thành phố sẽ mượn ký túc xá với sức chứa 40.000 người tại quận Thủ Đức và thành phố Dĩ An (Bình Dương) để làm nơi cách ly tập trung.

Theo Chủ tịch UBND TP HCM, hiện thành phố có gần 19.000 bác sĩ nhưng trong đó chỉ có 341 bác sĩ và gần 1.000 điều dưỡng chuyên khoa nhiễm. Nhân sự này chỉ phục vụ cho tối đa 1.000 ca nhiễm bệnh. Tới đây, thành phố thành lập một trung tâm điều phối nhân lực ngành y tế, tập huấn ngắn hạn với các bác sĩ ở chuyên khoa khác để hỗ trợ khoa nhiễm.

"Một nước phát triển như Hàn Quốc khi dịch bùng phát vẫn không đủ giường bệnh. Nếu chúng ta không chủ động, để xảy ra dịch bệnh sẽ rất khó khăn đối phó", ông Phong nói.

Với môi trường học đường, người đứng đầu chính quyền TP HCM cũng yêu cầu ngành giáo dục, y tế chủ động các biện pháp bảo đảm an toàn cho học sinh trở lại trường. Với 73.000 học sinh khối 12 dự kiến học lại từ ngày 9/3, TP HCM sẽ cung cấp 1-2 chiếc khẩu trang cho mỗi em. Tất cả học sinh trước khi vào lớp phải được kiểm tra về sức khỏe, khi có biểu hiện không tốt sẽ được cách ly và theo dõi.

Nhân viên y tế tại nơi cách ly bệnh nhân Bệnh viện dã chiến ở Củ Chi, TP HCM. Ảnh: Quỳnh Trần.

Nhân viên y tế tại nơi cách ly Bệnh viện dã chiến ở Củ Chi, TP HCM. Ảnh: Quỳnh Trần.

Trước đó, báo cáo tại cuộc họp, ông Nguyễn Tấn Bỉnh, Giám đốc Sở Y tế TP HCM cho biết, từ 23 đến 27/2, sân bay Tân Sơn Nhất đã đón hơn 4.600 người về từ Hàn Quốc. Trong ngày 28/2, có 13 chuyến bay đến từ Hàn Quốc với hơn 1.200 hành khách, đến hôm nay giảm xuống còn 10 chuyến với hơn 1.000 người. Sở Y tế sẽ áp dụng chặt chẽ các biện pháp phòng dịch ở sân bay.

Tính đến trưa nay, 226 trường hợp đang được cách ly tại khu cách ly tập trung ở huyện Củ Chi, 68 người tại các cơ sở cách ly của quận huyện. Số người được cách ly tại nhà, nơi lưu trú là hơn 3.000 trường hợp, trong đó 52 người đang được tiếp tục theo dõi, còn lại đã hết thời gian theo dõi.

Sở Y tế đã kiến nghị Bộ Y tế chỉ đạo Sở Y tế các tỉnh, thành khu vực phía Nam tổ chức tiếp nhận người dân trở về từ Hàn Quốc nhập cảnh tại TP HCM. Những người về từ vùng dịch của Trung Quốc, Hàn Quốc và vùng có dịch của lãnh thổ khác phải được tổ chức cách ly ngay.